MViệtNam.Net - Mobile Việt Nam
Bài Hát/Ca Sĩ:

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi! – Phần X

Danh mục: Truyện Tình Yêu |
Tác Giả: admin

Áng mây thứ 19 : Lạnh nhạt

Lặng yên từ lâu rồi..
Lãng quên một câu chuyện..
Và anh chợt biết rằng hạnh phúc không như xưa..
Vì anh đã lỗi lầm làm buồn một trái tim…
Không là cổ tích.. chẳng có đâu bao giờ..
Và rồi em đã yêu anh..
Bầu trời lấp lánh ngàn tinh tú..
Anh nguyện đời mãi..
Sẽ mãi yêu em thôi…
Một cánh sao rơi thiên sứ bay..
Dang cánh tay đón em trong lòng..
Anh sẽ kể về cổ tích anh và em….

Buông tờ giấy xuống, Vĩnh Khoa khẽ nhíu mày :

_ Đây là hình hồi trẻ của Hiệu trưởng sao? Nhưng…ông ta nói là không hề biết đến tổ chức mà? Không chỉ thế, ông ta còn là chủ tịch đời trước. – Ngẫm nghĩ một lúc, Vĩnh Khoa khẽ gật gù – À, ra là thế, vì “chìa khóa vàng” chính là con của ông ta nên ông ta nói dối mình cũng phải. Dù sao thì…mọi việc cũng sắp kết thúc rồi!

Nhanh chóng đi ra khỏi phòng và điểm đến của Vĩnh Khoa tất nhiên là trường Quang Tuyến.

————————————–

Giờ ra chơi :

Thiên Di lon ton chạy lên phòng Hiệu trưởng, đang định đưa tay gõ cửa thì nó nghe một giọng nói quen thuộc phát ra từ căn phòng ấy, một mẩu chuyện khó hiểu :

_ Hiệu trưởng, à không, phải gọi ngài là ngài Lâm Kỳ mới đúng!

Ngạc nhiên xen lẫn lo sợ khi nghe Vĩnh Khoa nói thế, Hiệu trưởng Lâm nhìn cậu dò xét :

_ Cậu nói gì tôi không hiểu?

_ Tôi biết hết rồi, ngài đích thị là Lâm Kỳ – chủ tịch đời trước của tổ chức chúng tôi, ắt hẳn tay ngài cũng đã vấy đầy máu nhỉ? Tôi đến đây chỉ để hỏi ngài một vấn đề : Con của ngài – “chìa khóa vàng” hiện đang ở đâu?

Cách làm việc nhanh gọn lẹ này chỉ có ở Vĩnh Khoa, cậu không vòng vo tam quốc mà đi thẳng vào vấn đề chính.

Đan xen hai tay vào nhau, cả người Hiệu trưởng Lâm run lên từng hồi, ông đang cố tự trấn an mình, bằng mọi cách, ông phải bảo vệ sinh mạng bé nhỏ của con mình.

_ Thú thật, ta và con ta đã thất lạc nhau lâu rồi. Ta không biết hai mẹ con bà ấy đang ở đâu cả. Cậu tin hay không thì tùy.

_Hửm! Ông không nói cũng chẳng sao, ông biết công suất làm việc của tổ chức rồi mà, không lâu nữa đâu, tôi sẽ tìm ra “chìa khóa vàng”.

_ Đừng cố tìm ra “chìa khóa vàng” nữa, nếu không, sau này cậu sẽ hối hận.

_ Tôi sẽ không bao giờ hối hận về điều mình làm. – Vĩnh Khoa nói chắc nịch vì cậu thừa biết : Xưa nay, không điều gì làm cậu hối hận cả.

_ Tin tôi đi chàng trai trẻ, hãy dừng cuộc chơi ngu ngốc này lại trước khi quá muộn.

Cạch!

Bỏ lại nụ cười nửa miệng, Vĩnh Khoa tiến thẳng ra cửa, cánh cửa mở ra một cách bất ngờ khiến Thiên Di không trốn kịp. Nó đứng bất động như tượng. Không thèm nhìn Thiên Di lấy một cái, Vĩnh Khoa bước thật nhanh ra xe.

Một cảm giác hụt hẩng xâm chiếm cả người Thiên Di, mắt nó không ngừng dõi theo cái vóc dáng cao ráo, anh tuấn ấy đến khi cái dáng ấy khuất sau cánh cổng trường.

Buồn bã bước về lớp, cái mẩu chuyện mờ ám ấy đang quẩn quanh trong đầu Thiên Di, mọi chuyện về Vĩnh Khoa, nó không hề biết dù chỉ một chút ít. Dạo gần đây, thấy Triết Minh và Bách Nhật có vẻ thân thiết với Vĩnh Khoa lắm, Thiên Di quyết định sẽ hỏi hai người đó về những gì nghe được ở phòng Hiệu trưởng.

Vào lớp, chạy xuống chỗ mình và ngồi xuống, Thiên Di đưa tay khều cả hai tên bên cạnh rồi nói :

_ Tôi có chuyện muốn hỏi, hai người phải nói thật nha, không được nói xạo.

_ Chuyện gì? – Triết Minh nhíu mày.

_ “Chìa khóa vàng” là cái gì vậy? Tổ chức gì mà có liên quan đến máu.

Bất ngờ trước câu hỏi của Thiên Di, cả hai lặng người nhìn nhau, không hiểu sao Thiên Di lại biết về “chìa khóa vàng”. Nhưng trong đầu cả hai cùng nghĩ về một chuyện : Không được để Thiên Di biết đến cái tổ chức khát máu đó.

_ Cô nói gì tôi không hiểu? – Bách Nhật vò đầu rồi nói.

_ Khi nãy, tôi lên phòng Hiệu trưởng, tình cờ nghe được Vĩnh Khoa và Hiệu trưởng nói chuyện với nhau, họ nói về vấn đề gì đó tôi cũng không rõ, chỉ nghe loáng thoáng Vĩnh Khoa nói Hiệu trưởng chính là Lâm Kỳ, người chủ trước đời trước của tổ chức, tay vấy đầy máu gì đó. “Chìa khóa vàng” là con của Hiệu trưởng, anh ấy sẽ nhanh chóng tìm ra nó.

_ SAO, ĐÃ CÓ TUNG TÍCH CỦA “CHÌA KHÓA VÀNG” RỒI HẢ?

Cả hai đồng thanh thốt lên rồi chợt nhận ra mình vừa làm chuyện ngu ngốc, Triết Minh nhanh trí nói thêm :

_ À, thật ra “chìa khóa vàng” là một con mèo, đúng rồi, một con mèo, không có chuyện gỉ đâu, cô đừng quan tâm.

_ Hả? – Thiên Di mắt chữ O mồm chữ A nhìn Triết Minh chăm chăm.- Con mèo ư?

_ Đúng, là một con mèo nhỏ, họ đang nói về một bộ phim truyền hình ấy mà, cô nhiều chuyện quá đi – Bách Nhật cốc vào đầu Thiên Di một cái rồi tỏ vẻ ta đây….nói thẳng ra là “dạy đời” ấy. (^^)

Ôm đầu mình, Thiên Di liếc Bách Nhật một cái, bề ngoài nó tỏ vẻ tin lời Triết Minh và Bách Nhật, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ : Nếu là đang nói về phim, sao nghe giọng Vĩnh Khoa không giống đùa tí nào. Thật ra là mọi người đang giấu mình chuyện gì vậy chứ?

Mấy tuần nay, toàn những chuyện rắc rối đến với Thiên Di, hết bị thương đến cãi nhau, đầu nó ong ong lên. Gục xuống bàn, Thiên Di dần nhắm mắt lại…

Rầm!!

_ Các em yên lặng!!!!

Ôi trời ạ!
Ngẩng đầu dậy vì cái âm thanh điếc tai, Thiên Di nhận ra ngay người đã làm cho lớp học phăng phắc – bà la sát – chỉ có duy nhất “cô gái” này mới trị được cái lớp “ngoan hiền” nhất trường thôi.

Đẩy gọng kính lên, với vẻ mặt hình sự, bà la sát dòm quanh lớp một lượt rồi nói:

_ Hai ngày nữa, trường chúng ta sẽ tổ chức cắm trại, các em sẽ được vui chơi thỏa thích, địa điểm thì…..tới lúc đó các em sẽ được biết.

_ Oa….thích quá!

_ Hi hi, được cắm trại ngoài trời!!!

_ Hôm đó mình sẽ mặc thật đẹp!

%$#%##$^@#!$!@

RẦM!

_ Trật tự!

Không quan tâm lắm đến việc cắm trại ấy, Thiên Di tiếp tục gục đầu xuống bàn. Nó mong đến giờ ra về biết nhườn nào (đừng ai bắt chước TD nhé^^)

Cả lớp học lại im re khi nghe tiếng của bà la sát, khẽ cười trước “khả năng lãnh đạo” của mình, bà la sát lãi đẩy gọng kính lên.

1s

2s

3s

_ Cắm trại, cắm trại, chắc là có nhiều anh đẹp trai lắm nhỉ?

_ Hô hô, nhân dịp này mình phải tìm bạn gái mới được!

_ Vui quá, có cả Triết Minh và Bách Nhật đi nữa!

_ Hi hi…

^$^$@#!@#!~##>>>

RẦM!

_ TẤT CẢ IM LẶNG. ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ CÁI CHỢ TRỜI.

(Đấy! Thiệt hết chỗ nói!)

Đợi đến khi cả lớp im hẳn và không còn bất cứ một tiếng động nào gây ồn ào, bà la sát hắng giọng rồi nói :

_ Buổi cắm trại được tổ chức là vì yêu cầu của một người trong lớp ta, bạn Lập Hân. Vì hôm đó là sinh nhật bạn ấy, cũng là vì bạn ấy muốn lớp chúng ta thắt chặt tình cảm hơn!

_ Vậy là chỉ có lớp mình thôi hả cô! – Một bạn nam lên tiếng.

_ Không! Toàn trường, nhưng lớp mình là chủ yếu. Trường cũng sẽ tổ chức nhiều hoạt động cho các em tham gia! Còn bây giờ thì lo học đi.

Bước ra khỏi lớp, bà la sát nhoẻn miệng cười chào thầy Toán rồi rảo “guốc” đi. Tiết Toán là tiết cuối cùng của ngày hôm nay, cũng nhờ thầy Toán “nhân từ”, thầy vào lớp và thông báo một câu rất ư là đáng yêu:

_ Tiết này các em được nghỉ, các em có thế về. Vì thầy bận đi họp!

Học sinh rần rần rộ rộ lên (^^ có ai giống thế này không?) vì vui sướng, xách cặp và chạy vọt ra cửa trong tiếng nói cười rộn rã. Cuối cùng cũng được về, Thiên Di chán nản vác ba lô lên thì nhận được câu nói của Triết Minh :

_ Tụi mình đi công viên không?

—————————————-

Hôm nay không phải ngày nghỉ, vậy mà công viên Vanilla ice cream vẫn đông nghẹt người (mặc dù chưa đến giờ cao điểm), nhìn thấy mấy trò chơi (đã chơi rồi) mà Thiên Di mê tít. Nó chạy tung tăng hết chỗ này đến chỗ khác, chơi hết khu này đến khu khác, nụ cười nở suốt trên môi.

_ Phù, mệt quá, ngồi ở đây nghỉ chút đi! – Bách Nhật uể oải ngã người xuống cái băng đá trước mặt than vãn.

_ Hi hi, vui quá!! – Thiên Di chạy lại ngồi xuống cạnh Bách Nhật rồi hí hừng.

Cả ba cùng ngồi trên chiếc ghế đá, môi ai cũng nở một nụ cười. Từng đợt gió nhè nhẹ lướt qua. Mát rượi. Một lúc lâu sau, Thiên Di quay sang nhìn hai cậu bạn rồi nói :

_ Ứơc gì thời gian dừng lại ở đây nhỉ?

_ Ngốc, đâu cần phải ước. Sau này vẫn có thể tới đây mà. – Triết Minh đưa tay cốc nhẹ vào đầu Thiên Di rồi cười.

_ Hôm nay đúng là vui thật! – Bách Nhật (sau một hồi nghỉ ngơi) cuối cùng cũng lên tiếng “góp vui”

_ Hi hi, ba đứa mình sẽ mãi là bạn thân, bạn thân thân thân nhất luôn. Chịu hông? – Đứng lên vươn vai, Thiên Di – với nụ cười trên môi – nói lớn.

Gió lùa qua tóc Thiên Di, bay phấp phới, gương mặt tựa như thiên thần, nụ cười của nó làm cho Triết Minh và Bách Nhật cũng vui lây, cả hai cùng gật đầu rồi đứng lên.

Công viên Vanilla ice cream là nơi minh chứng cho một tình bạn đẹp. Vòng xoay trên không trung tựa như chạm đến trời – một trò chơi “lãng mạng” ở đây (đu quay đứng). Người vào công viên chơi mỗi lúc một đông hơn, bầu trời cũng đã khoác lên mình một lớp áo mới toanh.

Rời khỏi công viên để về nhà, tạm biệt hai tên bạn “đáng ghét”, Thiên Di tung tăng về nhà.

————————————–

_ Làm việc thôi! – Từ trên lầu, Vĩnh Khoa ung dung bước xuống trong bộ đồ đơn giản mà làm toát lên vẻ đẹp “rạng ngời” của cậu.

Hôm nay, Vĩnh Khoa đã cố ý đi sớm và cũng đã cố ý về sớm để tránh chạm mặt với Thiên Di, người trong tổ chức gọi điện báo cho cậu biết về tên đang có âm mưu chiếm đoạt tổ chức và cướp đi cổ phần của các cổ đông, nhân lúc không có Thiên Di ở nhà, Vĩnh Khoa đã kêu người trong tổ chức áp giải tên kia đến để khỏi mắc công phải chạy đến tổ chức.

_ Thưa chủ tịch, qua camera, tôi đã nhìn thấy hắn.

Xô mạnh tên trước mặt xuống đất, một người giận dữ lên tiếng.

_ Đúng chứ? – Ngồi chễm chệ trên chiếc sofa, Vĩnh Khoa khẽ nhếch môi lạnh nhạt.

_ Hừ, muốn giết thì cứ giết, không cần hỏi nhiều.

Bốp!

_ Không được vô lễ. – Ông Kan đá mạnh vào người đó rồi gắt.

Cạch!

_ Chị Mai ơiiiiiiii, em về….

Bước vào nhà với gương mặt hớn hở, Thiên Di vui vẻ cất giọng líu lo, nhưng nó khựng lại bởi khung cảnh trước mặt, một tốp người mặc đồ đen, Vĩnh Khoa thì vẫn bình thản ngồi trên ghế, một người bị thương đang nằm dài dưới đất. Đưa ánh mắt đầy ngạc nhiên nhìn Vĩnh Khoa rồi nhìn sang tốp người hung hăng, Thiên Di cảm thấy hơi sợ.

Nhìn thấy được cánh tay trái của một tên cận vệ trong tổ chức đang từ từ rút cây súng trong túi ra, Vĩnh Khoa nhanh chóng đứng lên rồi thản nhiên :

_ Dừng lại đi. Còn em, mau lên phòng đi, chút anh sẽ nói chuyện với em.

Thấy Thiên Di cứ đứng ngớ người ra, Vĩnh Khoa liền hối thúc :

_ CÒN KHÔNG MAU ĐI.

Giật mình trước câu nói của Vĩnh Khoa, Thiên Di lập tức bước lên lầu, không hiểu sao tim nó đập liên hồi, sâu thẳm trong tâm trí Thiên Di, nó đinh ninh rằng : Chắc chắn mấy người mặc đồ đen là người xấu. Lúc này đây, Thiên Di cảm thấy ghét Vĩnh Khoa vô cùng, tại sao cậu lại đi giao du với người xấu chứ.

Đợi đến khi Thiên Di đóng cửa phòng lại, Vĩnh Khoa khẽ thờ phào, hành động nhỏ nhặt ấy, cậu không để bất kỳ một ai trong tổ chức nhìn thấy. Cậu lạnh lùng quay người lại rồi nói :

_ Chúng ta tiếp tục thôi!

_ Nhưng thưa chủ tịch, con nhóc đó…

_ Mấy người không cần lo đâu. Trở lại vấn đề chính đi. Hãy giải quyết theo cách của tổ chức.

<Đoàng>

Tiếng súng như muốn xé toạt không khí ra dù đã được cài giảm thanh. Ông Kan nhếch môi cười với tên vừa bắn phát súng ấy rồi quay sang bọn cận vệ :

_ Dọn dẹp đi.

Như mọi lần, hiện trường nhanh chóng được lau dọn một cách thuần thục. Ngôi nhà lại trở về như cũ, “sạch bong sáng bóng”

Cuối người chào Vĩnh Khoa, tốp người đó lần lượt ra về. Trong nhà, Vĩnh Khoa mệt mỏi dựa lưng vào sofa, cậu lại thở dài :

_ Chết thật! Nếu mình không nhìn thấy cánh tay của hắn thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa. Nhưng tại sao hôm nay nhỏ ta về sớm vậy? Chẳng lẽ mình canh giờ sai à! Trễ thêm một giây nữa là có chuyện lớn rồi. Đúng là ngốc nghếch mà.

Áng mây thứ 20 : Sau cơn mưa, trời lại quang

…Tình Yêu…
Nó không chỉ đơn giản là câu nói:
A yêu E!
Hay…
E yêu A!
Mà nó còn là chia sẻ, cảm thông, tin tưởng, hy sinh và quan tâm…
Từng chút, từng chút một!…
Từng ngày, từng ngày một!…
Dù là niềm vui hay nỗi buồn…
Hãy cùng nhau vượt qua!…
Đó mới là Tình Yêu thật sự !

Ngồi trên phòng, Thiên Di không ngừng suy nghĩ về tốp người khi nãy, nó cứ đứng lên rồi đi lòng vòng rồi lại ngồi xuống (^^ rảnh thật) đến mấy trăm lần. Đến một lúc sau, Thiên Di đánh liều đi xuống dưới nhà.

Nhìn thấy Vĩnh Khoa ngồi trên ghế với vẻ mệt mỏi, Thiên Di quay người lại toan bước trở lên..

_ Lại đây!

Giọng Vĩnh Khoa như ra lệnh (mà đích thực là đang ra lệnh). Qua màn hình tivi, Vĩnh Khoa đã nhìn thấy Thiên Di bước xuống. Mãi không thấy nó động đậy hay trả lời, Vĩnh Khoa bực bội gắt :

_ Anh nói em đó vợ, lại đây mau!

Ngẩng người, Thiên Di khẽ nhíu mày : Trời! Sao biết mình xuống hay vậy! Có con mắt sau lưng à!

_ Ngốc, hình ảnh của em dã phản chiếu lại qua cái tivi trước mặt anh đây nè!

Bước lại chỗ Vĩnh Khoa, Thiên Di khẽ ngồi xuống rồi vô tư nói :

_ Kêu tôi lại có chuyện gì không?

_ Gì? Chính em là người xuống tìm anh trước mà! – Cố nhịn cười để phát âm thật chuẩn, Vĩnh Khoa nhìn Thiên Di chăm chăm.

_ Hả? Chính anh kêu tôi lại mà! – Ngẫm nghĩ một hồi, Thiên Di gãi gãi đầu rồi tiếp – À, tôi xuống để…để đi uống nước và hỏi anh mấy chuyện. Cái tốp người khi nãy là bạn anh hả?

_ Ừm – Vĩnh Khoa không muốn Thiên Di biết nhiều về cái tổ chức đáng sợ ấy nên cậu trả lời thật nhanh gọn.

_ Anh….giao du với xã hội đen hả?

_ Không! Đừng nói về chuyện này nữa. Hôm nay sao em về sớm vậy! – Vĩnh Khoa vội lái sang vấn đề khác, vì cậu sợ Thiên Di hỏi vòng vo đến chuyện tổ chức.

Biết là Vĩnh Khoa không muốn nói về chuyện khi nãy nữa, Thiên Di hơi buồn vì cậu luôn giấu nó mọi chuyện, nó chỉ muốn biết rõ hơn về cậu thôi. Nhoẻn miệng cười, Thiên Di tinh nghịch nói :

_ Thầy cho nghỉ tiết cuối. Tôi, Triết Minh và Bách Nhật đã đến công viên chơi. Vui lắm.

Lại là Triết Minh, Vĩnh Khoa khó chịu nhìn Thiên Di :

_ Vui lắm sao? Vậy là hai người chính thức quen nhau rồi hả!

_ Không! Bọn tôi chỉ là bạn thân. Bách Nhật nói người tôi thích không phải bọn họ.

Khi nghe Thiên Di nói thế, Vĩnh Khoa cảm thấy vui vui trong lòng, cậu không thể kìm chế cảm xúc nữa rồi.

_ Vậy em thích ai?

Vĩnh Khoa cố tình “xoáy sâu” vào vấn đề, câu hỏi ấy làm mặt Thiên Di ửng đỏ, nó không dám nhìn mắt mặt Vĩnh Khoa nữa. Cuối mặt xuống, Thiên Di lúng túng như gà mắc tóc :

_ À, …tôi…tôi..Tôi không thích ai hết.

_ Thật sao? – Vĩnh Khoa nhếch môi cười.

Khẽ gật đầu, Thiên Di cảm nhận được nhịp đập của con tim mình, cứ đập liên hồi. Mọi chuyện về Vĩnh Khoa, Thiên Di chỉ biết được ….mà nói thẳng ra là hoàn toàn không biết gì hết. Nó chỉ rõ một điều duy nhất : Vĩnh Khoa là hôn phu do cha hứa hôn.

Cảm thấy hơi buồn vì điều đó, Thiên Di “quyết định” sẽ “tìm hiểu” Vĩnh Khoa thật “cặn kẽ”.

_ Nè, anh bao nhiêu tuổi vậy?

Cuối cùng Thiên Di cũng đã hỏi tuổi của mình. Vĩnh Khoa cười thầm trong bụng : Em ngốc thật! Ở chung mấy tuần nay mà không biết anh bao nhiêu tuổi. Được rồi. Đùa với em tí đã ^^!

_ Em nghĩ anh bao nhiêu tuổi mà dám kêu anh bằng anh “ngọt xớt” vậy vợ!

~~~ …

Lặng người nhìn Vĩnh Khoa, Thiên Di thật sự đang rất muốn rất rất muốn ….”xé xác” tên này ra. Đồ cà chớn!

_ Tôi nghĩ anh lớn hơn tôi nên kêu bằng anh thôi. Đó là phép lịch sự tối thiểu mà. Anh không biết sao. (Được! Để xem “núi nào cao hơn”, đồ đáng ghét)

Vĩnh Khoa nhủ thầm : Em giỏi lắm. Đưa mắt nhìn Thiên Di, cậu bĩu môi :

_ Oh, em biết nói xưng hô như vậy là “phép lịch sự tối thiểu” vậy sao em lại áp dụng “phép lịch sự tối thiểu” ấy không đúng nhỉ? Đã gọi bằng anh thì phải xưng em chứ sao lại xưng tôi!

Tên chết bầm! Muốn bắt bẻ ta à. Đâu có dễ thế!
Thiên Di nở một nụ cười nửa miệng, ngông nghênh nói :

_ E hèm! Tôi và anh đâu có thân thiết gì? Nên gọi anh xưng tôi là hợp lí hơn, hiểu chưa (đồ biến thái)!

Thế nào thì thế, nhưng em vẫn thua anh thôi vợ à!
Với vẻ mặt kiêu ngạo, Vĩnh Khoa đinh ninh “sự thật” một lần nữa :

_ Em quên rồi à! Anh với em không phải thân thiết mà là QUÁ THÂN THIẾT, em là vợ anh mà.

_ …

(Tỉ số hiện giờ là 1:0, Vĩnh Khoa nhà ta chiến thắng.)
“Quê mặt”, Thiên Di chỉ biết “chửi” Vĩnh Khoa trong tâm trí chứ còn cách nào khác. Tỏ thái độ “không phục”, Thiên Di tiếp tục “nghênh chiến”

_ Sao cũng được! Nhưng anh bao nhiêu tuổi!

_ Em nghĩ anh bao nhiêu tuổi? – Vĩnh Khoa ngạo ngễ nói.

_ Ưhm…19 tuổi!

_ Không phải!

_ 20.

_ Không phải!

_ 25.

_ Không phải!

_ Vậy ….bằng tuổi tôi hả?

_ Không phải!

_ 22

_ Không phải!

Bức xúc. Bức xúc ~~~~
Hít thở thật điều đặn để “lửa giận” hạ xuống mức 0 độ. Thiên Di cố nặn ra một nụ cười tươi như bông :

_ Vậy rốt cuộc anh bao nhiêu tuổi vậy TRƯƠNG VĨNH KHOA!

_ 17

_ Hả? Bao nhiêu! – Thiên Di tròn mắt.

_ 17

_ Hả?

_ 17. Em mà “hả” thêm một lần nào nữa là anh “không khách sáo” đâu.

_ Hở?

_ Em…

_ Hi hi, tôi đùa thôi, tôi đâu có bị điếc chứ. Anh 17 tuổi thật sao?

_ Thật!

Sâu thẳm trong đầu Thiên Di, hệ thống não bộ đang được khởi động, một loạt các “hệ phương trình” được hình thành : Trương Vĩnh Khoa –> 17 tuổi –> biết lái xe hơi –> Quen biết nhiều người –> Làm ở công ty –> Chồng mình –> Lớn hơn mình chỉ 1 tuổi vậy mà từ đó tới giờ mình phải kêu hắn bằng anh??? –> Vô lí!

_ Nè, tên kia, anh chỉ hơn tôi có 1 tuồi mà tôi phải kêu anh bằng anh sao?

Đang tức tối mà nhận thêm một cái gật đầu của Vĩnh Khoa nữa, lửa giận trong người Thiên Di lại sôi lên.

_ Sau này kêu bằng bạn đi. Không anh em gì hết!

Muốn té ghế khi nghe xong câu nói “ngây thơ” của Thiên Di, Vĩnh Khoa cố “bình tĩnh” hết sức có thể, cậu chau mày :

_ Sao? Em gọi chồng mình bằng bạn? Em ngốc vừa thôi! Lớn hơn thì phải kêu bằng anh. Nghe rõ chưa. Còn nữa, sau này, phải kêu anh và xưng em, không được xưng tôi. Em còn nhớ câu : “Tôi sẽ làm những gì anh sai bảo” chứ?

Dòng kí ức xa xăm quay lại trong đầu Thiên Di, cái lý do mà Thiên Di buộc miệng phải hứa “Tôi sẽ làm những gì anh sai bảo” đang xâm chiếm tâm trí nó. Một lý do hết sức …..vô duyên : Chỉ vì tội mê ngủ mà ai hỏi gì cũng khai sạch sành sanh.

Biết mình đã chiếm trọn phần thắng (một lần nữa), Vĩnh Khoa nhếch môi cười :

_ Nhớ đấy. Bắt đầu từ bây giờ cho đến suốt đời (có hơi quá không nhỉ!), em phải gọi anh bằng anh và xưng bằng em. Nghe rõ chưa.

Nhái lại lời Vĩnh Khoa trong thâm tâm, Thiên Di làm bộ mặt “không phục” :

_ Biết rồi. (Tên đáng ghét, làm như lớn lắm không bằng)

Bầu trời đêm lung linh đầy tinh tú, ngôi nhà lại trở về với “hiện trạng cũ”, một cảm giác hạnh phúc len lỏi trong tim cả hai. Có lẽ đêm nay sẽ là một đêm ngon giấc.

—————————————-

Tiếng lá xào xạc bên khung cửa sổ, ánh nắng ban mai soi rọi cả căn phòng, trên nhành lá, còn vương lại những hạt sương đêm long lanh, chúng tan ra từ từ. Nhẹ nhàng.

Khẽ vươn vai, Thiên Di bước xuống giường. Có lẽ hôm nay là một ngày đẹp trời. Tung tăng xuống lầu, Thiên Di tươi cười chào Mai rồi ngồi xuống bàn, trong đầu nó đang hình thành một kế hoạch “nhỏ”.

Nhìn ra khoảnh sân, Thiên Di bỗng ngẩn người khi nhìn thấy chiếc BMW thân quen. Nó lầm bầm trong tuyệt vọng :

_ Chết rồi! Mình quên mất. Hắn đi làm bằng xe hơi mà. Làm sao mình có thể theo dõi hắn được….Không lẽ chạy bộ theo à T.T

_ Mới sáng sớm mà em “âm mưu” chuyện gì thế, vợ!

Vợ, vợ cái đầu nhà ngươi.
Tiếng nói lảnh lót như chim hót vang lên từ phía sau làm Thiên Di càng thêm bực mình. Quay mặt lại, nó nhận được nụ cười “ma mãnh” của Vĩnh Khoa.

_ Hôm nay anh sẽ đưa em đi học.

_ Không cần! – Thiên Di đáp gọn.

Không thèm quan tâm đến việc Thiên Di “cần hay không cần”, Vĩnh Khoa với tay lấy cái ba lô bên cạnh Thiên Di rồi ra lệnh :

_ Đi.

———————————————

Với một bộ mặt hết sức là…..khó coi, Thiên Di ậm ự ngồi vào xe. Chiếc xe được khỏi động chỉ trong tích tắc, nhanh chóng chạy ra khỏi khuôn viên căn nhà lớn.

Ngồi trong xe, ở hàng ghế phía sau Vĩnh Khoa, Thiên Di ra sức “bày đủ trò” : đánh lén, làm mặt hề, chửi rủa thầm…. Mà nào hay mọi hành động của nó đều được Vĩnh Khoa “kiểm soát” qua cái kính nhỏ phía trước mặt. Cố gắng lắm Vĩnh Khoa mới “giữ được hình tượng lạnh lùng” không phì cười trước mặt Thiên Di, cậu hắng giọng :

_ Vợ! Em có thôi đi không! Đừng tưởng anh không biết em đang làm gì. Thử em lên đây ngồi và nhìn vào cái kính này xem.

Bị bắt quả tang ngay tại chỗ, hết đường chối, Thiên Di đành ngồi im (chắc lúc này đã trút xong giận). Nhưng….mấy giây sau đó, “trò cũ” lại tiếp tục….

<Két…>

Chiếc xe tấp vào lề và thắng lại làm Thiên Di ngơ ngác. Lúc này, Vĩnh Khoa mới quay người lại :

_ Bây giờ em muốn gì? Bộ em ghét anh đến tận xương tủy hay sao mà giở trò hoài vậy!

*Lắc đầu*

_ Em sao vậy?

_ Tôi..

_ Cái gì? – Vĩnh Khoa cau có gắt

_ Em muốn biết rõ hơn về anh. Thật sự anh là người như thế nào. Lúc nào cũng giấu mọi chuyện cho riêng mình.

Từng câu nói của Thiên Di dường như đang sưởi ấm một trái tim đang lạnh giá từ rất lâu rồi. Đây là lần đầu Vĩnh Khoa nghe Thiên Di hỏi thế, có gì đó rất ấm áp đang xâm chiếm trái tim cậu. Nó bắt đầu quan tâm cậu chăng?

Rất vui vì nhận được sự quan tâm của Thiên Di, thật sự Vĩnh Khoa rất muốn kể, kể cho nó nghe mọi chuyện về cậu. Nhưng cậu lại sợ….Cậu sợ, nếu nó biết mọi chuyện về cậu, nó sẽ gặp nguy hiểm. Cậu sợ, nếu nó biết cậu là người đứng đầu trong một tổ chức khát máu, nó sẽ xa lánh cậu, nó sẽ sợ cậu. Cậu không muốn mất nó nên đành phải giấu nhẹm mọi chuyện.

Vẫn vẻ mặt lạnh lùng cao ngạo, Vĩnh Khoa nhanh chóng gạt bỏ dòng suy nghĩ ấy, nhếch môi cười :

_ Vợ à, em bắt đầu ….quan tâm anh rồi sao? Hay là….em không cưỡng lại nổi trước “vẻ đẹp trời phú” của anh!

Đang trong “giai đoạn nghiêm túc”, Thiên Di cứ nghĩ Vĩnh Khoa sẽ siêu lòng trước vẻ mặt “hiền như cục đất” của nó, ai ngờ cậu lại phán một câu không ăn nhập với ai làm nó tức sôi gan. Trừng mắt nhìn Vĩnh Khoa, Thiên Di nghiến răng từng chữ :

_ Đùa với anh chút thôi, đừng có tự tin quá mức. Đồ biến thái. (Anh không nói thì để thám tử Thiên Di này tự điều tra vậy)


Từ Khóa Tìm Kiếm::
Điện thoại hỗ trợ: Điện Thoại Samsung Android: 5578; 5830i; 6102; b7510; Beam I8520; Bigfoot; c5660; Continuum I400; e120l; Fascinate I500; Flagship; g1; Galaxy 2; Galaxy 3 I5800; Galaxy Ace S5830; Samsung Galaxy K; galaxy mini; Samsung Galaxy Naos I5801; Galaxy Nexus; GALAXY NOTE; galaxy note 2; galaxy note 3; galaxy note 4; Galaxy S I9010; Samsung Galaxy S II; Galaxy S M110S; Samsung Galaxy S2 I9200; Galaxy SIII; Galaxy Tab GT P1000; Galaxy Teos; Galaxy U SHW M130L; GALAXY W; GALAXY Y GT-S5360; Galaxy GT I5500; Samsung Galaxy GT I9000; GT I5508; GT I5801; GT I8530; GT S5360; GT S5660; GT s6102 Galaxy y Duos; GT-B9062; gt-i5508; GT-I8150; GT-I8160; GT-I8250; gt-i9003; GT-I9008L; GT-I9050; GT-I9070; GT-I9088; GT-I9000 Galaxy S; GT-I9100 Galaxy S2; GT-I9300 Galaxy S3; Samsung GT-I9500 Galaxy S4; Samsung Galaxy S5; I9103 Galaxy S2; I9103 Galaxy S2; Samsung Galaxy S IV; Samsung Galaxy SI; Samsung Galaxy SII; Samsung Galaxy SIII; Samsung Note II; Samsung Note III; Samsung Note IV; GT-i9103; GT-I9108; gt-i9220; GT-i9268; GT-N8000; GT-P1000; GT-P3100; GT-P6800; Samsung GT-P7500; GT-S5300; GT-s5360; GT-S5368; GT-S5570; GT-S5660; GT-S5670; GT-S5820; GT-S5830; GT-s5830i; GT-S5838; GT-S6102; gts6108; GT-S6352; GT-S6358; GT-S6500D; GT-S7500; GT-S7562; I1900; i509; i519; I520; I5500; I5508; Samsung i559; i569; i5700; i579; I5800; i589; i619; I6500U; I699; I7500U; i779; i809; I8150; I8160; i8190; I8262D; i897; I899; I9000; I9000mini; i9001; Samsung i9003; i9008l; i9018; i9023; i9050; i9070; Samsung I9082; I9088; I909; I9100; i9100g; i9103; I9105P; I9108; i9200; I9220; I9228; i9250; I929; i9300; Samsung i9308; i9500; Infuse 4G I997; Intercept; M100S; M190S; M920; Moment M900; n7100; n7108; N8000; Samsung N8010; Nexus S I9020; note 2; P1000; P3100; p5100; P5110; P6200; p6800; P7310; Samsung p7500; p7510; s5300; S5360; s5368; S5570; s5578; s5660; s5670; s5690; s5820; s5830; s5830i; s5830n; s5838; s6102; S6108; s6352; s6358; S6500; s7500; s7508; s7562; s7562i; S7568; sch i559; SCH I909; SCH T959; Samsung sch-i509; Samsung sch-i559; sch-i569; sch-i579; sch-i619; sch-i659; SCH-i699; sch-i739; sch-i809; sch-i909; SCH-I919; sch-m715; sch-w999; SHC W899; SK S100; Spica I5700; T939; T959; Vibrant 4G T959V; w899; YP-G70; Điện Thoại Sony Android: LT22i; Sony LT26i; LT26II; Sony LT26w; Sony lt28i; LT29i; LT36H; MT25i; MT27i; ST21i; ST25i; st26i; st27i; Sonyericsson E10i; Sony E10i(X10 mini); Sonyericsson e15i; Sonyericsson E15i(X8); Sonyericsson e16i; Sonyericsson lt15i; Sonyericsson LT18I; Sony mk16i; Sonyericsson mt11i; Sonyericsson mt15a; Sony MT15i; Sonyericsson mt19I; Sonyericsson mtt15i; Sonyericsson R800; Sonyericsson r800i; Sonyericsson SK17i; Sonyericsson st15i; Sonyericsson st17i; Sonyericsson ST18I; Sonyericsson u20i; Sonyericsson U20i(X10 mini); Sonyericsson w8; Sonyericsson wt19i; Sony x10; Sony X10i; Sony x11; Sonyericsson x8; Sony xperia neo; Sonyericsson Xperia Play C; Sonyericsson Xperia Play Z1i; Sonyericsson xperia x8; Sonyericsson Z1; Sonyericsson z1i; Sony xperia Z; Sony xperia Z1; Điện Thoại HTC Android: 328W; 606w; a310e; a315c; A320e; a3333; A3360; A3366; A3380; a510c; a510e; a6262; a6390; A7272; A810e; A8180; A8181; a9188; A9191; AQUA; Aria G9; Bee; Buzz;HTC c510e; Desire HD A9191; desire s; Desire Z; DesireS; Dream G1; Eris; EVO 3D; EVO 4G(A9292); g1; G10; G11; g12; G13; g14; g15; g16; G17; G18; g19; g2; G20; g21; g22; g4; G4(Tattoo); G5; G6; G6(Legend); g7; G7 Desire; G7(Desire); g8; g9; Hero 200; Hero G3; Incredible; Inspire 4G; Knight; Lancaster; legend; Lexikon; Magic G2; Magic+; Merge; my Touch Slide2; myTouch 3G HD; MyTouch 4G; one s; one v; One X; HTC One; HTC One Mini; rezound; rhyme; s510b; s510e; S610D; s710; s710d; s710e; s710g; S720e; s720t; Salsa; sensation; Sensation XL; Silm; Speedy; t320e; T328 T328D t328t t328w t329t T329W T528d t528t T528w Thunderbolt Tide Vision(T-Mobile G2) Wildfire Wildfire G8 Wildfire S x315e x515e x515m x920e z510d z560e z710e z710t Dell android Mini 3iX Dell android Mini 5 Dell android Streak 10 Dell android venue Điện Thoại LG Android: c550; c660; LG c710h; e400; e510; E612; e720; e730; F100; LG f160; LG GW620; KH5200; L 04C; L7; LU 3000; LU2300; lu6200; Optimus Black; Optimus Chic; Optimus M; LG Optimus One P503; Optimus S; LG Optimus G; LG Optimus G 2; LG Optimus G Pro; Optimus T; Optimus U; P350; p355; p500; p503; P690; p693; p698; LG p705; LG p880; p920; LG p936; P940; P970; p990; p993; LG Revolution; Vortex VS660; ASUS A10; LG ASUS A50; LG ASUS padfone2; Điện Thoại Motorola Android: A1260; A1680; A555; Motorola A956; Motorola Atrix 4G; Motorola Bravo; Motorola Calgary; Motorola cliq; cliq2; Defy; Devour; Droid 2; Droid Bionic; Droid Pro; droid3; FlipSide; i1; mb200; Motorola MB220(CLIQ DEXT); mb300; mb501; MB508; MB520; MB525; mb611; mb810; mb855; MB860; ME501; ME502(Charm); ME511; me525; ME525+; me600; Motorola ME600(Backflip); me722; me811; ME860; me863; me865; Milestone 2; mt680; MT701; mt788; MT870; mt917; mz600; MZ606; Quench XT5; Motorola Sholes(Droid); tx301; XT3; xt300; XT301; XT316; XT317; xt319; XT320; xt390; XT500; xt502; XT531; xt532; XT535; xt536; Motorola XT553; XT615; Motorola XT681; xt685; XT701; xt702; XT702(Milestone); XT711; XT720(ROI); xt760; XT788; XT800; xt800+; XT806; XT806lx; XT875; Motorola XT882; XT883; Motorola XT885; xt889; xt910; xt928; Điện Thoại Acer Android: A1; beTouch E110; beTouch E130; Acer beTouch E400; E120; E140; Acer E210; Acer E310; E350; Acer Iconia Smart; Liquid e; Liquid Metal S120; Liquid mini; Acer Liquid MT; Acer Liquid S100; S100; Stream S110; Acer Philips android v726; Philips android Acer V808; Philips android w626; Acer Philips android w635; Philips android w732; Philips android w832; Điện Thoại K-touch Android: E619; E800; E806; K-touch s757; T580; T6; t619; K-touch t621; t660; t760; K-touch T780; t800; U2; u6; v8; K-touch V9; W606; w616; W650; W656; K-touch W658; K-touch w686; W689; W700; K-touch w719; w780; W800; W808; w860; Điện Thoại Huawei Android: 220T; 845; Huawei 8650; 8833; Huawei c5800s; Huawei C8500; Huawei c8500s; C8550; Huawei C8600; c8650; c8655; c8800; C8810; C8812; c8812e; c8813; C8813Q; c8825d; Huawei C8860E; CHT8000; Huawei g3; Huawei g330c; G330D; G500; g510; G520; G6600; hornor; Ivy; M860; MediaPad; Pulse Mini; S7; s7 slim; s8520; s8600; Smakit S7; t8100; T8500; T8600; Huawei T8620; t8830; T8830 Pro; t8833; t8950; t8951; T9200; T9510E; U8100; Huawei U8110; Huawei U8150; U8160; U8220; Huawei U8230; U8300; U8500; Huawei U8510(X3); u8520; Huawei u8650; u8652 sonic; U8660; u8661; Huawei U8800; Huawei u8800 pro; u8812D; u8818; U8825D; u8850; U8860; u8950d; U9000; u9200; U9500; u9500E; U9508; Huawei u9510e; X5; Huawei X6; Y210; Huawei Y210-0010; Y210C; Y220T; Y300; Y310; Điện Thoại ZTE Android: Amigo; cn600; Link;ZTE N600; n600+; N606; N700; ZTE N720 Penguin; N760; n780; N788; n790s; N855D; N880; N880E; n880s; N881E; n960; R750; T9; u790; u795; u802; u805; u806; U807; u810; U812; U830; ZTE u880; U880E; U880s; u885; U88O; U930; u950; U960; U960S; u960s3; U970; v6700; V760; v788d; v800; v852; V880; v881; v889d; v889m; V9; v955; ZTE v960; V970; x500; X850; X876; X920; X950; ZTE-C N880S; Màn hình hỗ trợ: 480x840;768x1280;800x240; 800x1280;1920x1200;960x544;1024x480;1280x800 90x40;480x1024;480x640;960x480;1280x960;800x600; 800x480;600x1024;1024x768;480x690;685x480;360x640; 600x800;2048x1536;640x960; 720x1280; 854x480;400x800;540x960;640x480;768x1024; 640x360;480x864;480x854;1280x768;1024x600;
icon Bắt được rồi, vợ ngốc – Phần 13
icon Ai sẽ yêu bạn dài lâu?
icon Oan gia ngõ hẹp 7
icon Chia tay rồi, anh có nhớ em không?
icon Ôm em, ôm tới nghiện 5
icon [buồn] Tất cả đã quá muộn
Game Android
Ứng Dụng Cho Android
Ảnh Girl Xinh/Video Clip
Truyện Cười
Game Online
Kinh Nghiệm, Thủ Thuật
Tìm/Tải Nhạc
Wap Upload
Sohastore.Net Android Store
BatGa.Net - kho game/phần mềm android
Kho Android Free
• Game Hay: Game Chém Hoa Quả
• Tác Giả:
• Online: